HOT :
Bài Đăng
Showing posts with label Cảm xúc tình yêu. Show all posts
Showing posts with label Cảm xúc tình yêu. Show all posts

Anh đừng trốn tránh em nữa có được không?

Anh đừng trốn tránh em nữa có được không?

Anh có nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau khi đang là sinh viên năm nhất không? Anh có nhớ ngày anh tỏ tình em là ở sân trường không? Anh với em yêu nhau 3 năm, tuy không phải dài nhưng chẳng phải quá ngắn. Trong 3 năm đó, tình cảm anh và em dành cho nhau không hề ít. 

anh dung tron em nua co duoc khong
Anh đừng trốn tránh em nữa có được không?

Ngày anh dẫn em về nhà anh chơi, lúc ấy em mới biết nhà anh đúng chuẩn nhà mặt phố bố làm to. Bởi anh yêu em quá sức giản dị, đến nỗi em còn tưởng anh sinh viên nghèo khó. Nhưng trước giờ em không quan tâm, miễn anh yêu em là đủ. Anh hứa với em khi nào ra trường có việc làm, anh sẽ bế em về làm bà chủ của anh. em chờ mong đến ngày đó biết nhường nào. Rồi một ngày, anh bỗng tỏ ra lạnh nhạt với em, em trông thấy anh thân mật với người con gái khác. em không tin vào mắt mình cho đến khi anh chủ động chấm dứt, anh bảo anh yêu người con gái kia nhiều hơn em. em đau khổ nhưng em không chấp nhận điều đó, bởi, anh từng hứa cả đời này quyết trung tình với em. em, kể từ ngày ấy, tìm anh đến điên dại để hỏi rõ mọi chuyện, nhưng anh cố tình tránh mặt em. 

Đến một hôm em thấy cô gái kia ôm hôn một người đàn ông không phải anh, em nén giận chạy lại hỏi cho ra lẽ rồi bàng hoàng khi nghe cô ta nói anh thuê cô ta làm vậy. em biết là có uẩn khúc. em tìm đến nhà anh nhưng nhà đăng bảng bán, em nghe hàng xóm bảo nhà vỡ nợ nên bỏ về quê rồi. em lại tìm đến bạn anh, bạn anh bảo anh không muốn em vướng vào một thằng nghèo khổ như anh. 

Nghe đến đó em khóc như mưa. Anh ơi! Sao anh ngốc vậy? em yêu anh là yêu con người anh chứ em yêu điều kiện nhà anh làm gì? Nó có đem lại hạnh phúc như anh đem cho em không? Tiền chúng mình có thể làm ra, bằng đôi tay chúng mình. Anh sợ anh làm em khổ khi vướng vào gđ anh vậy anh nghĩ anh bỏ em thì em sung sướng lắm à? Anh đọc được những dòng này thì ngay lập tức liên lạc cho em. Bằng không em sẽ cho anh một trận khi tìm được anh. 

Có chết em cũng phải lấy anh làm chồng, làm bà chủ của anh. Anh nghe rõ chưa?

Thời thanh xuân ấy, em đã từng có anh

Thời thanh xuân ấy, em đã từng có anh...

Một buổi chiều tháng 3 se lạnh, bất giác nghe tiếng chuông điện thoại vang lên, vẫn số máy đấy, vẫn giọng nói đấy, anh gọi điện hỏi thăm tôi giờ sống như thế nào, rồi bảo tôi lên facebook đi, anh gửi cho xem cái này. Nhìn bức ảnh cưới anh gửi, thấy lòng thắt lại, một chút buồn, chút tiếc nuối, cũng hơi bất ngờ và chạnh lòng nữa...

thoi thanh xuan ay
Thời thanh xuân ấy

Lật giở lại từng trang nhật kí ngày xưa, những kí ức tươi đẹp như vẫn nguyên đấy, trong veo, không vương chút bụi. Anh là mối tình đầu của tôi. Bố tôi và bố anh làm cùng cơ quan cũ. Chúng tôi yêu nhau từ ngày tôi học cấp 3, anh học ngoài t45, hai đứa cùng học xa nhà. Yêu xa, khổ lắm, nhưng cũng hạnh phúc lắm. Còn nhớ y nguyên ngày sinh nhật tôi, trời rét căm căm, anh đi xe máy gần hai trăm cây số từ trường anh về trường tôi. Thấy dáng anh gầy hao trong bộ cảnh phục, đôi tay gần như thâm tím vì lái xe trong tiết trời lạnh giá, tôi bật khóc. Hạnh phúc của cô nữ sinh cấp 3 ngày ấy đơn giản lắm, không ước cầu cao sang, không cần những món quà đắt tiền hay lời hoa mỹ sáo rỗng, chỉ cần được gặp anh thì mùa đông lạnh đến mấy cũng trở nên ấm áp. Ngày đó hai đứa làm gì có tiền, biết là tốn kém nhưng vẫn cố gắng làm nhiều cách để được gặp nhau. Chỉ sợ rằng trường anh cấm trại, anh không về được.

Còn nhớ ngày anh chuẩn bị ra trường, anh gọi điện cho tôi, nói mình chia tay đi, hai chúng ta không hợp nhau. Tôi khóc hết nước mắt, lúc đấy chỉ muốn hỏi anh rốt cuộc là tại sao anh lại đối xử với tôi như thế. Đáp lại những giọt nước mắt của tôi chỉ là sự im lặng. Một sáng thức dậy, điện thoại có 10 tin nhắn. Anh uống say. Anh nói với tôi về quyết định lần này. Có thể anh sẽ phải vào Nam. Anh biết tôi không chịu được xa cách, sợ tôi phải thiệt thòi vì anh ở xa, sợ tôi khổ. Lúc ấy chỉ muốn bắt xe ra Hà Nội ngay để được ôm anh. Thương anh không để đâu cho hết. Tôi nói rằng "Anh đi đâu, em sẽ theo đó, chỉ cần được yêu anh thôi". 

Ngày cầm quyết định trên tay, anh gọi cho tôi reo vui sung sướng, anh được về quê công tác. Mừng cho a, tôi thấy lòng mình ngập tràn hạnh phúc, hạnh phúc như ngày cuối tuần hai đứa được gặp nhau vậy. Thế mà, tôi không biết được, mình sắp mất anh rồi. Về quê, rảnh là anh xuống thành phố thăm tôi, đi công tác cũng không quên ghé qua chỗ tôi. Đi làm, bao nhiêu chuyện thay đổi, bao nhiêu mối quan hệ mới, tình cảm cho tôi cứ nhạt dần. Anh đi làm được 1 năm, chúng tôi chia tay nhau. Sau đó cũng có quay lại, nhưng tôi chẳng còn đủ bao dung để mà tha thứ, cho qua chuyện cũ nữa. Cứ thế chấp nhận xa nhau mãi mãi dù còn tình cảm.

Khi còn yêu anh, tôi thi Đại học, kết quả không như mong muốn, bố mẹ hướng cho tôi đi học khối trường trong lực lượng vũ trang. Bố anh nhận chạy cho tôi vào t38. Tôi nhất mực không chịu, chỉ thích NEU. Giờ nghĩ lại, thấy có hơi hối hận, nếu học t38, giờ tôi đã đi làm. Nếu tôi đủ bao dung, đủ dịu dàng, người mặc váy cô dâu chụp ảnh cùng anh có khi lại là tôi chứ không phải chị ấy.
Giờ hai người ở cùng 1 thành phố, cách nhau vài cây số, lại chẳng thể gặp nhau. Cảm xúc y như trong ca khúc Some one like you của Adele

Tiếc cho những người có duyên mà không có phận.

Cảm xúc về cha mẹ

Cảm xúc về cha mẹ

Bố
Là người mà con luôn tin tưởng nhất.
Là người mà con yêu thương nhất.
Là người con luôn tự hào.

Mẹ
Là người hết lòng thương yêu con cái.
Là người rất bản lĩnh.
Là người mà con muốn bảo vệ trong cuộc sống này.

cam xuc ve cha me
Cảm xúc về cha mẹ

Cuộc sống vốn dĩ đã không công bằng. Con người sinh đã có sự khác biệt về điểm xuất phát, có người giàu kẻ nghèo khổ. Tôi luôn tin rằng :
“Nếu bạn sinh ra trong nghèo khó, đó không phải là lỗi của bạn.
Nhưng nếu bạn chết trong nghèo khó, thì đó là lỗi của bạn “
Dù cho con sinh ra trong điều kiện không được như người khác nhưng chưa bao giờ con oán trách về cuộc sống này, chỉ lấy đó làm động lực phấn đấu. Gia đình tôi bố mẹ đều làm nông, em gái lại hay ốm nên bố mẹ khá khó khăn. Cái nghề này các bạn biết rồi đấy rất vất vả mà lại phụ thuộc nhiều vào thời tiết, thu nhập chẳng đáng là bao. Nhưng bố mẹ luôn làm mọi điều tốt nhất, yêu thương chúng tôi hết mực. Lúc nào cũng thế thức ăn ngon đều dành cho chúng tôi, làm con gà bố mẹ đều nhường phần ngon nhất cho hai chị em. Quả chuối có khi chia đôi nhưng hai chị em đều rất vui vẻ. Có thể khó khăn thật nhưng gia đình tôi luôn hạnh phúc. Hai chị em luôn cố gắng học thật tốt, để bố mẹ có thể tự hào về chúng tôi. Những lúc bố mẹ làm việc vất vả, nhìn thấy những nụ cười, sự hài lòng về kết quả học tập chúng tôi lại có thêm động lực để học tập.

Năm tôi đậu vào trường cũng là lúc bố bị ốm nặng. Tôi đã xin bố mẹ là không đi học nữa để kiếm tiền giúp bố mẹ. Nhưng mẹ bảo với tôi rằng con như thể có thể giúp được bố mẹ nhưng đó chỉ là ngắn hạn. Phải cố gắng mà đi học thì sau này mới có tương lai rồi giúp bố mẹ cũng chưa muộn. Bây giờ bố mẹ vẫn đang cố được thì con phải cố gắng học tập đã. Vì vậy tôi vừa đi học vừa đi làm cố gắng hết sức để không phải xin tiền bố mẹ và gửi tiền về phần nào giúp mẹ đỡ đần việc chăm sóc bố.

Có những lúc lớp tổ chức đi chơi con muốn đi nhưng nghĩ đến việc sẽ kiếm những khoản tiền đó như thế nào, tiền đó có thể mua cho bố được vỉ thuốc thì con lại thôi. Có lẽ mọi người sẽ nghĩ con không có tinh thần trách nhiệm, không tham gia hoạt động lớp nhưng thôi chỉ cần bố khỏe lại là được.Con từng nghĩ rằng cuộc đời dù khó khăn vất vả như thế nào rồi chỉ cần còn người, còn sức thì sẽ còn cơ hội để thay đổi. 

Giờ đây khi con đã thành công, kiếm được nhiều tiền rồi nhưng bố đã không đợi được đến lúc đó. Hôm nay ngày giỗ của bố con nhớ bố nhiều lắm, giọt nước mắt lăn dài trên má. Con biết như thế này bố sẽ không vui. Bởi bố thường bảo con rằng: "phải mạnh mẽ, có khó khăn thì phải bản lĩnh vượt qua. Con còn phải chăm sóc cho mẹ và em gái nữa. Mẹ thì đã khổ nhiều rồi còn em gái thì sức khỏe không tốt". Nhưng bố ơi xin cho con khóc trong tối nay thôi vì con buồn, trái tim con đau. Con hối hận vì đã không thể hiện nhiều hơn tình cảm dành cho bố, nói nhiều hơn rằng con yêu bố. Ngày mai con hứa sẽ mỉm cười cố gắng nỗ lực phấn đấu vì mẹ và em, bố hãy tin tưởng con nhé.

Các bạn trẻ hãy quan tâm đến bố mẹ mình nhiều hơn. Nhiều bạn rời khỏi vòng tay bố mẹ có nhiều thứ, nhiều điều mới lạ trong cuộc sống mà quên đi những điều này. Thấy bố mẹ gọi điện nhiều thì khó chịu, trách bố mẹ rằng “con biết rồi, bố mẹ nói nhiều quá”. Đừng để sau này lại hối hận.

Chẳng có tình yêu nào là mãi mãi

Chẳng có tình yêu nào là mãi mãi phải không anh?

Ai nói tình yêu không thể trường kỳ, vĩnh cửu, không thể kéo dài đến trọn đời? Nếu nói như vậy, tình yêu chẳng phải là điều giả dối? Thề thốt lúc đầu với nhau chỉ là trong khoảnh khắc bột phát của trái tim thôi hay sao?


Chẳng có tình yêu nào là mãi mãi
Chẳng có tình yêu nào là mãi mãi

Ngày hôm ấy, em tình cờ nhìn thấy anh tay trong tay cùng một cô bé đi dạo phố, ra chiều tình tứ lắm. Em cười. Hình như mới chỉ nửa tiếng trước em gọi điện cho anh, hỏi anh có muốn đi chơi không. Anh bảo anh đang mệt, dạo này làm dự án lớn nên bận lắm. Thì ra anh cũng không bận như em nghĩ .

Em biết cô bé đó, kém em 2 tuổi, ở cùng Clb tình nguyện với anh. em ấy trẻ hơn em, xinh hơn em, và cuốn hút hơn em như anh thường hay trêu chọc. Chỉ là em gái thôi có cần phải nắm tay không anh? chỉ là em gái thôi có cần phải thơm lên má anh thế kia không anh? chỉ là em gái thôi thì có cần anh phải nói dối em- người anh đã từng yêu 4 năm ròng – để đi chơi cùng không anh?

Lúc đó em đang đi chợ mua đồ ăn cho anh, vì lo lắng anh mệt không ăn đủ bữa. Nhìn lại giỏ xách trong tay mình, em cười. Cười mà đôi mắt cứ thế nhòa đi.

Tối. Em vẫn sang nhà anh, lại thấy cô bé đó ở đấy. Em cố dặn lòng mình tỏ ra bình thản, vẫn chào hỏi anh và em ấy như bình thường, suy cho cùng thì em ấy và em cũng đâu phải là người chưa từng gặp bao giờ. Em thấy mặt anh khẽ biến sắc, rồi nhanh chóng hỏi em sao tự nhiên lại sang, rồi thì giải thích là em ấy vừa sang nhờ anh cái này cái nọ. Em cười. Bảo anh không cần giải thích đâu. Em hiểu mà. Em vẫn tiễn em ấy về với tư cách người yêu của anh, bình thản nói lần sau gặp. Nhưng có trời biết, lòng em đang căm phẫn đến vô cùng. Anh bảo em ngồi đợi để anh đưa em ấy về, sợ nhà xa mà trời tối. Em(lại) cười. Đi với nhau cả buổi còn chưa đủ sao anh?

Anh sửng sốt nhìn em. Em cũng thấy anh bây giờ chỉ còn là người xa lạ.cuối cùng thì cái vỏ bọc đẹp đẽ cũng sụp đổ rồi hả anh? em không mù lòa, cũng không phải vô tâm đến mức không nhận ra sự thay đổi của anh. anh thanh minh, anh giải thích, anh xin lỗi, anh níu kéo... hình như em chẳng còn biết nói gì với anh nữa. Em lần này không cười nổi, nhưng cũng cố để ngăn mình đừng khóc.em bảo : mình chia tay thôi. rồi em về.

Anh không đuổi theo, anh biết em cần thời gian để bình tĩnh lại. Còn em, cứ lặng lẽ đi mà nước mắt rơi không sao kiểm soát được. Cái cảm giác tim đang vỡ ra khi tình yêu đầu đời của em bị phản bội, khi niềm tin bị lừa dối. Tại sao chúng ta lại đến bước đường này hả anh?

Em nghĩ thật nhiều. Nghĩ về ngày chúng ta mới quen nhau. Khi đó anh đang là sinh viên năm 2, còn em mới chân ướt chân ráo lên học. Anh có nhớ chúng ta đã từng cùng nhau ngồi chung một ghế trên xe bus, em đã từng làm rơi điện thoại, anh đã từng đạp xe một vòng Hà Nội để trả lại cho em.

Anh có nhớ chúng ta đã từng yêu nhau say đắm đến nhường nào, cùng nhau trải qua những ngày khổ sở nhất, đói rách nhất, đến mức mà tiền 2 đứa gom lại cũng chẳng đủ một suất cơm. Anh có nhớ không, chúng ta đã từng lê la khắp mọi ngóc ngách của cái thành phố này cùng nhau, trên chiếc xe đạp cà tàng ,Anh kể em nghe về cuộc sống vất vả của gia đình anh, về những dự định hoài bão anh ấp ủ? Anh có nhớ bao nhiêu lần anh đứng trước cửa phòng trọ em, vì muốn làm cho em bất ngờ dù hôm đó trời có mưa to hay nắng gắt đến mấy? Anh có nhớ chúng ta đã bỏ chung con lợn được 3 năm rồi không, khi ấp ủ về một tương lai có nhau mãi mãi? Cái tình yêu một thời cuồng nhiệt, một thời cháy bỏng đó đâu mất rồi?

Cuộc sống đã cuốn chúng ta xa nhau, để rồi người khác có cơ hội chen chân vào giữa. Anh không còn là của riêng em. Anh bận rộn với những tình nguyện, với những đàn em, với những trách nhiệm anh gánh vác. Rồi anh quay cuồng với thực tập, với công việc, với những cơm áo gạo tiền. Em thở dài. Em không đòi hỏi gì nhiều nhặn, chỉ lặng lẽ quan tâm anh, lo lắng cho anh. đôi lúc cũng chạnh lòng khi thời gian của anh dành cho em càng ngày càng ít, anh không còn chủ động đòi gặp gỡ, anh ít nói những lời yêu thương, trong câu chuyện của chúng ta tên của em gái ấy xuất hiện ngày càng nhiều. Em lặng lẽ tự động viên mình phải tin tưởng vào anh, vào tình yêu 4 năm qua 2 chúng ta cùng gìn giữ. Em tự an ủi mình hãy bao dung hiểu cho anh trong thời gian này, khi anh đã đủ mệt mỏi với cuộc sống ngoài trường học.

Nhưng giờ, niềm tin nào để em gượng dậy một tình yêu héo úa? Niềm tin nào để em chấp nhận sự thật anh đã yêu một người con gái khác không phải em? Em không muốn dùng từ tha thứ, bởi em là ai mà có tư cách tha thứ cho anh? em chỉ là một người con gái yêu anh chân thành, rồi lại làm lạc mất anh giữa cuộc sống ... em trách anh đã phản bội tình yêu của em, nhưng em càng trách bản thân mình vì đã tin quá nhiều, yêu quá nhiều rồi tự mình chuốc lấy cay đắng.

Anh nói đó chỉ là một cơn say nắng, nhưng em không đủ kiên nhẫn để chờ cơn say nắng của anh chấm dứt anh à. Anh nói Em ấy có ánh mắt đưa tình mà em không có, em ấy có cái dẫu môi nũng nịu mà em chưa bao giờ làm... anh nói em ấy cho anh cảm giác được trở thành người con trai thực sự, là chỗ dựa cho người khác. Còn em? Em quá cứng cỏi, quá độc lập, quá kiêu hãnh và bản lĩnh. Em thất vọng. Ngày xưa anh từng nói anh thích con người bản lĩnh ở em, thích việc em hiểu chuyện hơn người khác, không vòi vĩnh hay hờn dỗi như mấy đứa con gái rảnh rỗi thừa hơi. Bây giờ nó lại chính là lí do đẩy anh vào vòng tay người con gái khác, rời xa em sao? Hóa ra tất cả những lo lắng của em vì sợ anh mệt mỏi, sợ anh bận rộn mà tự lo cho cuộc sống của mình, lại là lí do khiến chúng ta trở nên như thế này? Có lẽ em sai.

Oán trách nhau để làm gì, tình yêu hết là hết. Em yêu anh nhiều thật, nhưng có lẽ chưa đủ để em hạ giá cái lòng tự trọng của chính mình để chấp nhận cơn say nắng của anh, để chấp nhận những yêu thương lạc đường ấy. 4 năm, tuổi thanh xuân của cả 2 chúng ta đã trải qua cùng nhau. Những giây phút ấy luôn là kỉ niệm em trân trọng nhất trong cuộc đời. Tình yêu này là anh không cần nữa . 4 năm ấy là anh muốn lãng quên.

Anh biết không, hồi sáng em ấy có đến gặp em. Chia sẻ với em về tình yêu của 2 người. Em thoáng chốc bị biến thành kẻ thứ 3, nhìn cô bé khóc lóc van xin em rời xa anh. em cười nhạt. Thế giới này đảo điên nhanh chóng quá, từ người yêu lâu năm thành kẻ phá hoại hạnh phúc của đôi bạn trẻ, em không thích diễn cũng anh và em ấy cái vở kịch tình yêu tha thiết này đâu. Em bảo em ấy cứ yên tâm, chị không bao giờ tranh giành , vì căn bản là anh không còn xứng đáng. Em bảo em ấy cứ cố gắng mà yêu anh, cuộc đời em chưa hạ giá đến mức phải cầu xin một tình yêu phản bội. 2 người, cố gắng sống hạnh phúc anh nhé !

Em chỉ muốn xem hạnh phúc được xây trên tổn thương của người khác nó bền vững thế nào. Cuộc đời này công bằng lắm anh à. 4 năm qua, anh cứ coi là đá lát đường mà vững vàng đi tiếp nhé.

Em không cần một người như anh.

Chào anh, em quên anh thật rồi

Chào anh, em quên anh thật rồi


Chào anh, lâu rồi mình không gặp
Hôm nay em vô tình nhìn thấy ảnh anh cùng người ấy trên facebook.

Mình chia tay được một năm. Giờ anh và cô ấy kỉ niệm bên nhau 1 năm 2 tháng.

em quên anh thật rồi
em quên anh thật rồi


Anh vẫn vậy, nước da ngăm đen, chẳng bao giờ cười mỗi khi chụp ảnh. Cô ấy cười rạng rỡ quá, hạnh phúc mà. chẳng biết từ khi nào e không còn đau khi nhìn thấy những hình ảnh này..Giờ em không biết e đang ghét hay tội cho cô gái bên cạnh anh...

Có lẽ quen anh, yêu anh là điều dại dột nhất trong cuộc đời em. Quen nhau trong mái trường cấp 3, học cùng một lớp, gắn bó với nhau suốt những năm tháng đó, nhưng giờ anh chuẩn bị Tốt Nghiệp đại học rồi mà em thì lại mới bắt đầu là cô sinh viên năm nhất.

Đắng cay anh nhỉ.

Nghĩ ngày đó e thấy mình dại dột, ngu ngốc ghê. Sao ngày đó tự dưng thôi học ? Vì em quá yêu anh. Cứ nghĩ rằng chỉ cần hi sinh thật nhiều, người mình yêu được hạnh phúc là tất cả sẽ ổn, mọi thứ rồ sẽ được bù đắp. Ngày đó mình cùng nhau vào kinh tế quốc dân. Bao ước mơ, bao hi vọng rằng sẽ thay đổi mọi thứ, vượt qua tất cả khó khăn, và vượt qua cái nghèo..
Vừa nhập học được 2 tháng, bác trai mất. Có lẽ đọc đên đây anh biết được người viết là em và về câu chuyện của chúng ta. Một mình anh với đứa em gái đang học cấp ba, ba mất, mẹ nằm viện hơn nằm việc K vì căn bệnh quái ác hơn năm nay mà có mỗi ngày chi phí có thể lên đến gần triệu bạc.

Tim em bóp nghẹt khi nhìn thấy anh ghào khóc thảm thiết trong đám tang bố, và quặn thắt hơn khi anh nói với em rằng có lẽ việc học của anh sẽ từ bỏ để lo cho mẹ và cái H em gái anh.
Em đau lòng nhìn anh tất bật chạy xe ôm, chạy bàn sau mỗi giờ học. em nhớ lại khoảnh khắc anh cười tươi chạy qua nhà e báo chúng mình đậu đại học rồi, đậu NEU rồi..

Và em thôi học. Ngày đó em nghĩ đơn giản lắm. Em là con gái, học đuối hơn anh, nhà lại không có điều kiện, biết rồi có được việc. Anh ôm em vào lòng, em động viên mãi rồi anh đồng ý cho em thôi học.
Từ đó em lao vào đi làm..làm đủ thứ việc, chạy bàn, bưng bê, nhặt bóng, sướng hơn thì ngồi đánh máy thuê văn phòng, nhân viên đứng shop....Nhưng chưa một lần than mệt, than phiền, e trào nước mắt vì anh liên tiếp giành những học bổng..
Cứ thế gần 3 năm ròng rã chưa một lần thiếu viện phí cho bác gái đến ngày bác mất..chưa một để cái h phải nhịn, phải nghĩ chuyện thôi học...em còn nhớ trước ngày bác gái mất mấy ngày, em trong viện với bác luôn, bác nắm tay em, bác khóc, em khóc. Bác bảo nhất định em phải thành con dâu bác, bác thương em như con gái ruột...cũng vì điều đó mà chưa một lần e thấy khổ, thấy vất...

Anh còn nhớ hôm em đội mưa chạy đến Đội Cấn xin ứng lương cho anh kịp đóng học phí chứ ? Đưa được tiền cho anh, anh vội quay vào trường, mặc lục đó người em ướt sũng, cái áo mưa 5k rách tả rách tơi...cũng là lúc em nhận ra anh ít quan tâm em dần...

Và đúng buổi tối tháng 3 cách đây 1 năm sau khi tan ca đêm, em về phòng mệt dã dời, lục điện thoại thấy 4 cuộc gọi nhỡ, em vội gọi lại cho anh. anh còn nhớ lúc đó e còn nói gì không ?

_ em vừa tan ca về, e xin lỗi vì không để ý điện thoại. Chồng ơi, em được thưởng thêm, trừ tiền viện của bác hôm em vay cái T bạn em thì còn dư một khoản cũng đủ. Mai mình cho bé H lên HN đưa em đi Thủ lệ chơi chồng ạ. từ ngày bác mất con bé đâm u uất hẳn ra chồng ạ.

Và anh nói chia tay với em. em cứng họng, nghẹn đắng nơi cổ họng, Em không biết em đã làm sai gì, và anh đang đùa chăng ? Anh bảo anh quen L, con gái nhà chủ trọ nơi anh thuê được 2 tháng rồi. Đắng ngắt.

Em không bao giờ muốn nhớ về khoảng thời gian đó một chút nào..khoảng thời gian mà mỗi giây phút thở đều khiến em phát điên...
Cũng may vì em có gia đình, những đứa bạn và cả những người bạn thân của anh. Họ thương em, và đến giờ vẫn liên lạc thường xuyên..Ngày đó họ khuyên em từ bỏ, khuyên quên đi 6 năm yêu đương, quên đi bao cố gắng...em chưa bao giờ nghĩ bản thân mình có thể quên được,

Những có những thứ con người ta cũng phải ngạc nhiên về chính mình..Em không dám nhận mình là đứa con gái mạnh mẽ nhưng em đã làm hết sức, cố hết mình để quên được anh, em không nuông chiều cảm xúc nữa....
Giờ em đã thi lại, đậu một trường khác, không phải NEU, em làm thế vì nó tốt cho công việc của em chư không phải vì ai khác nữa cả. em đi làm, kiếm thêm bù cho việc học, dư thì mua một vài thỏi son, cuối tuần đi tụ tập bạn bè...Giờ e thấy hài lòng lắm..Có lẽ phải cảm ơn anh, vì anh đã gúp e nhận ra những khả năng đáng ngạc nhiên của mình. Cảm ơn anh giúp em nhạn ra rằng cần phải yêu bản thân mình trước rồi mới đem tình yêu đó giành cho người khác, giờ em thấy thương mình hơn rồi..

Hôm trước cái H nhắn tin cho em, báo lên Hà Nội học rồi, gọi em bằng cái tên thường thân lúc trước bé vẫn gọi em, tự nhiên em thấy nhẹ nhõm.

Hôm nay em thấy trên bảng tin thấy dòng status: Đợi người ta học xong về rước tôi. Kỉ niệm 1 năm 2 tháng và hình ghép đôi của hai người....lòng không còn thấy nhói, thấy đau nữa, em quên anh thật rồi...

Yêu em - Cô gái của đời anh!

Yêu em - Cô gái của đời anh!


Đà Nẵng về đêm cũng lạnh lắm, chả như ngày xưa nữa phải không em?

Chợt tỉnh giấc, 1:51 AM, lụi cụi ngồi lục tìm ký ức đã xa, mắt lại cay cay, lòng thì đau lắm, trong cơn mơ ngày đêm thổn thức, ánh mắt em lại trở về trong sự tuyệt vọng. Lạnh lắm phải không em?
Không còn những ngày vui nữa, anh đã nhớ lúc anh biết tự tìm niềm vui là lúc nụ cười anh chân thật nhất. Em ạ! Lâu lắm rồi chúng mình không gặp nhau nữa, anh vẫn nhìn em thơ thẩn trong làn sương trắng, anh vẫn nhớ em trong những ngày gió heo hút thổi về. Buồn lắm phải không em?

yêu em, cô gái của đời anh
yêu em, cô gái của đời anh

Hà Nội buồn, Hà Nội lại nhớ Đà Nẵng, nhớ da diết, nhớ đến phát khóc lên vậy đó, nhớ cô gái năm xưa tủm tỉm môi cười...Vui lắm phải không em?

Tình yêu có ngại gì khoảng cách? Tình yêu là hi vọng, tình yêu là đợi chờ, tình yêu là sự hi sinh nữa. Chúng ta đã hứa với nhau những gì em còn nhớ không? Trao cho nhau những lời hứa, những câu hẹn thề đôi lứa, những niềm hi vọng mong manh... Em quên rồi phải không em?
Lại một lần nữa, trong cơn mơ màng của ký ức, anh lại nhớ về em, cô gái miền trung yêu mến... Chúng mình chia tay được bao lâu rồi em nhỉ? Nếu anh nhớ không nhầm thì hôm nay đã tròn hai năm rồi đó em. Vậy câu hứa sẽ bên anh đến cuối chặng đường của em đã không được thực hiện. Đau lắm phải không em?


Đêm nay anh lại nhớ em, giật mình gọi tên em trong tiềm thức, mơ về một mái nhà xinh xinh, nơi đó có em, có anh và có tụi nhỏ. Em đã hứa với anh sẽ tặng anh một hoàng tử và một cô công chúa, cả gia đình ta lại sống hạnh phúc như bức tranh được vẽ từ lời hứa. Cô bé đáng yêu của anh, có lẽ giờ em đang say giấc, nào có biết nơi đây luôn có một người đang nhớ em, suốt bao năm vẫn chờ đợi em, chờ em trong tuyệt vọng. Em lại thất hứa nữa rồi.

Anh nhớ hồi đó, hồi anh còn ở Đà Nẵng, hai đứa lớn lên cùng nhau, thân như đôi "thanh mai trúc mã". Đi đâu cũng bấu víu nhau theo, ăn cùng ăn, chơi cùng chơi. Hiếm có ai quản thúc anh như em và mẹ. Một ngày trời nắng nhẹ, buổi dã ngoại của lớp trở nên thuận lợi hơn, và nếu đêm hôm đó em không bày trò thì có lẽ cuộc đời này sẽ không còn thú vị nữa. Chúng mình dựng lều sát nhau hơn, cùng trò chuyện, cùng vui chơi, em lại bày trò rủ cả nhóm di chuyển xa lều hơn để thử thách sự dũng cảm của mọi người. Thật buồn cười khi em bày trò nhưng lại là người nhát gan nhất. Mệt, thât là mệt, mệt đến nỗi em chỉ còn biết leo lên lưng anh ngồi, bâu thật chặt để anh khỏi ném em xuống đất, thật là mệt khi phải đèo thêm một cô công chúa bên mình.

Lại có hôm trời mưa, em cùng anh dạo biển thì cơn mưa nhẹ bất chợt ập đến. Anh vội vàng nắm tay em chạy vào nơi trú mưa, em kéo lại và bảo em thích mưa, muốn dạo dưới mưa và chờ đợi cảm xúc vỡ tan như những giọt mưa trên nền cát trắng. Cô gái nụ cười xinh như giọt nắng long lanh, em lạnh co người lại, anh choàng vai em, em không đẩy ra, chỉ là em không muốn đẩy đó thôi. Anh nhớ khi về hai đứa đều cảm nước, suốt hai ngày anh cố lê đến lớp nhưng không gặp em, lại phải nhớ nhau suốt 36 tiếng đồng hồ không gặp được mặt. Thật sự nhớ đến phát điên lên được.

Làm sao để kiềm nén tình cảm của mình được hả em? Khi tình yêu trong anh lớn dần và chỉ hướng về một phía...Là em đó...Là cô bạn thân từ thuở nhỏ, là mơ mộng tuổi học trò còn đang dang dở.
Vào dịp sinh nhật 17 tuổi của em, anh không mua quà gì cả, anh có hứa tặng em một món quà đặc biệt, thật đặc biệt. Anh làm em chờ đợi, anh cho em đợi chờ, anh chờ em vơi chút niềm vui đã chứ. Anh dắt em đi trên bờ biển đêm, hôm đó bỗng dưng biển đẹp đến lạ lùng. Gió biển thổi vào, ánh đèn của những con thuyền đánh cá thấp thoáng đâu đó trong lòng biển rộng, ẩn hiện đâu đó một chút yêu thương. Em lạnh, bờ vai đang run rẩy, anh biết tình yêu của anh cũng đến lúc vỡ ra thành muôn mảnh. Anh ôm em vào lòng, em giật mình nhưng không đẩy anh ra. Đã vơi đi cái lạnh phần nào em nhỉ?
Sao băng kìa, mau ước đi em... Cả hai nhắm nghiềm mắt lại và thầm ước
- Anh ước gì?
- Về gia đình và...chút chút chi chi đó. Còn em?
- Không có gì, ước chút chi chi đó và gia đình thôi.
Cả hai cùng cười, sau tiếng cười là sự im lặng cực độ, anh biết cũng tới lúc nên thừa nhận tình cảm của mình. Giá như anh có thể nói được nhiều hơn những suy nghĩ của mình, giá như anh có thể làm được nhiều hơn những gì anh có thể...Và giá như điều ước của sao băng trở thành hiện thực thì tình yêu này anh dành trọn đến người anh yêu thương nhất sẽ được đáp lại một cách chân thành.
Anh ôm em thật chặt, thú thật những suy nghĩ của anh và anh muốn ôm em đến suốt cuộc đời. Anh muốn đánh cắp em khỏi vòng tay của thần chết, anh muốn cầu xin một ân huệ, anh muốn mình là người có quyền năng nhất để giữ người anh yêu ở bên cạnh. Hôm đó anh chính thức nói yêu em... Em đẩy bật anh ra và khóc, em không muốn đồng ý, em sợ, sợ đến ngày em không còn trên cõi đời này nữa thì ai sẽ là người đón nhận tình yêu nơi anh. Anh vẫn muốn ôm chặt em hơn nữa, anh muốn thử vòng tay anh chặt hơn hay là lưỡi hái tử thần sẽ mạnh hơn, anh muốn em được hạnh phúc như bao nhiêu người con gái bình thường khác. Dù hạnh phúc với nhau được bao lâu đi chăng nữa thì cuộc đời của anh vẫn sẽ không ân hận. Nếu thiếu vắng em thì cuộc đời này thật vô vị, nêu thiếu vắng em thì cuộc sống cùa anh sẽ không còn ý nghĩa nữa. Giá như những căn bệnh không vướng vào người em, giá như y học phát triển hơn, giá như tất cả các bệnh đều chữa được...Và giá như tình yêu của anh dành cho em sẽ giữ được em thật chặt bên cạnh anh. Nhưng không. Cuộc đời vốn dĩ không giống như ta mong đợi, kẻ thắng cuộc luôn luôn là những kẻ giữ trong tay tính mạng của người khác.
Sinh nhật em, anh và em ôm nhau mà khóc, khóc hết nước mắt, khóc cho đến khi đôi chân anh cũng bút lên vì lạnh. Em cũng yêu anh và anh cảm nhận được tình yêu đó, anh hứa sẽ mang đến cho em cả một bầu trời hạnh phúc, nơi đó có hai ta và những đứa nhỏ. Em đồng ý đi, dù cho em còn hiện hữu trên thế gian này bao lâu đi chăng nữa thì anh vẫn là người hạnh phúc bật nhất thế gian vì đã được em đáp lại tình cảm. Cuối cùng em cũng chấp nhận anh, chấp nhận một hạnh phúc dở dang đầy nghiệt ngã. 

Quãng thời gian ở bên em là quãng thời gian hạnh phúc nhất của cuộc đời anh, dường như anh quên cả cái kết được báo trước cho đến một ngày em chìm vào giấc ngủ yên bình. Ngày em ra đi tim anh như ngừng đập, bông chốc thế giới này trống rỗng và vô nghĩa. Đã biết trước kết quả nhưng sao tim anh lại đau thế? Anh ngã gục bên em, nơi em nằm cũng được thay đổi, giờ em yên nghỉ nơi lòng đất mẹ, không còn tiếng ồn ào, bôn chen của cuộc sống và không còn những lúc dạo biển cùng anh...
Đã có lúc anh nghĩ mình sẽ theo em đến cuối cùng, nhưng chính sự hèn nhát đẩy anh ra khỏi hố sâu của cõi mộng mị. Em đi rồi, và điều cuối cùng em nói với anh không phải là chúc anh hạnh phúc mà là chỉ cần anh sống, sống cho đáng sống mà thôi. Anh hèn nhát phải không em?

Hôm nay vừa tròn 4 năm kể từ ngày em rời xa anh về với đất mẹ, anh nhớ em đến da diết, chỉ còn cách sinh nhật em đúng 1 tháng 2 ngày nữa thôi. Những lúc buồn anh thường ra biển một mình và ngắm sao, hi vọng sẽ nhìn thấy sao băng và thầm ước một điều ước năm xưa còn dang dở. Giờ đây anh ở Hà Nội rồi, nhớ em thì giam một mình trong phòng và giữ im lặng tốt đa và chờ đợi, đợi tiếng nói của em khẽ thì thầm bên tai, đợi hình bóng của em trở về ôm chặt lấy anh. 4 năm rồi em vẫn đẹp như xưa, chỉ có anh ngày càng già càng xấu và nỗi buồn trong anh ngày càng lớn mà thôi.
Biết là viết em không đọc được nhưng anh vẫn viết để nhẹ lòng hơn. Có lẽ em giờ đang say giấc nghìn thu, gửi đến em một tình yêu chân thành và bèn vững.

Chúc em ngủ ngon! Yêu em - Cô gái của đời anh!

Sao em không trở về bên anh

Sao em không trở về bên anh


Em, hôm nay là ngày sinh nhật của em. Anh còn nhớ rất rõ dù đã gần 4 năm trôi qua chúng ta không còn gặp nhau. Chiều nay là một chiều buồn, anh lặng lẽ trở về căn phòng, vắng lạnh, thiếu hạnh phúc và mái ấm gia đình. Anh thèm nghe tiếng của một đứa trẻ gọi anh là bố, anh thèm được gọi một người con gái là vợ, thèm nghe tiếng ríu ríu gọi nhau trở về sau một ngày làm việc đầy mệt mỏi.
Sao em không trở về bên anh
Sao em không trở về bên anh

Anh bần thần nhớ về những kí ức xưa, có những tháng ngày em gọi anh là chồng yêu, hỏi anh muốn ăn gì để em nấu chiều nay? Hỏi anh mấy giờ thì anh về nhà, anh đã chuẩn bị rời văn phòng hay chưa? Anh chợt bần thần nhớ lại địa chỉ email này mà chúng mình vẫn hay dùng khi còn yêu nhau. Anh bần thần khi đọc lại những dòng chữ màu tím tím em viết cho anh hơn 5 năm về trước. Em à, anh thực sự nhớ em. Anh thực sự rất cô độc trên cuộc đời này em biết không? Ngày hôm nay, đã bao nhiêu lần anh cầm điện thoại nhấc lên rồi lại đặt xuống, anh muốn nhắn một tin nhắn chúc em sinh nhật như ngày mình còn yêu nhau, viết rồi lại xóa vì anh biết sẽ không thể gửi nó cho em. Anh đã mất liên lạc với em gần 4 năm rồi.

Anh nhớ lại những ngày mới ra trường, một thằng sinh viên ngoại tỉnh, tay trắng với tấm bằng NEU đi xin việc khắp nơi và chẳng có một công ty nào gọi anh phỏng vấn. Gia đình thì cắt viện trợ, anh vì long tự ái cũng không xin của bố mẹ nữa. Anh đã rất chán nản nhưng anh nghĩ anh có thể xoay sở được, anh xin đi làm thợ phụ cạo bàn ghế thuê kiếm mỗi ngày 50 ngàn để sống qua ngày. Có những tháng ngày anh ăn mì tôm 1 tuần liền vì hết sạch tiền. Em đến và dúi vào ví anh mấy trăm, anh cương quyết không nhận, em băt anh phải cầm, anh đã nói anh sẽ trả em khi anh kiếm được công việc tử tế hơn. Rồi thì cũng có một công ty gọi anh đi phỏng vấn. Ngày đó em đã dậy từ sớm gọi anh dậy, chúc anh đi phỏng vấn thành công. Công việc đầu tiên anh làm là sale, chẳng nhiều nhặn gì với mức lương 2 triệu 1 tháng. Lại phải đi gặp khách hàng khắp nơi để bán hàng, chưa tới tháng mà anh đã hết sạch tiền. Anh thấy cuộc sống của mình quá vất vả, những tháng ngày sinh viên rong chơi không lo đầu tư thời gian học hành, đến khi ra trường kiến thức nền tảng anh không có, tiếng anh cũng không có, anh lao đầu vào đọc lại giáo trình kinh tế, ngày đi làm đêm học tiếng anh tới khuya những mong có thể xin được công việc tốt hơn. Em chẳng bao giờ khinh rẻ công việc của anh. Khi đó em đã là người luôn bên cạnh anh, chia sẻ và động viên anh. Em sinh ra trong một gia đình có điều kiện ở Hà Nội. Từ bé tới lớn không bao giờ em sống trong nỗi lo cơm áo gạo tiền. Em cũng là cô gái xinh đẹp, rất nhiều chàng trai theo đuổi nhưng em vẫn một lòng chỉ yêu mình anh. Ở em và anh là hai thế giới khác nhau, một bên là đủ đầy vật chất và một bên là lớn lên từ gian khó, nhưng em chẳng bao giờ chê anh điều gì. Em nói em tin ở anh, một chàng trai có nhiều nghị lực và em luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ thành đạt. Em có một tâm hồn rất đẹp, rất lãng mạn và có tấm lòng nhân hậu. Anh đã chứng kiến em chạy theo môt bà ăn xin già để đưa cho bà ấy 50 ngàn chỉ vì nhìn bà ấy quá rách nát đáng thương. Anh rung động vì em có một tâm hồn trong sáng, một cô gái không bao giờ biết tới internet, chỉ đọc báo giấy, yêu thích văn học và rất thông minh. Rồi mọi thứ với anh cũng khá dần, anh bắt đầu có kinh nghiệm, anh kiên trì tự học và nói được tiếng Anh, anh xin được công việc khác thu nhập tốt hơn, cuộc sống của anh cũng khá lên dần dần. Những tháng ngày ấy chúng ta bên nhau em như một người vợ của anh. Chẳng bao giờ em và anh cãi nhau, giận nhau điều gì cũng chỉ 1 ngày là hết. Em luôn lắng nghe anh nói về những dự định của anh, lắng nghe một cách chăm chú, say sưa và em nói rằng khi anh nói về công việc, em thấy anh rất đẹp. Em đã từng nói nếu không lấy anh thì em sẽ không lấy một ai cả. Em còn nhớ không?

Gần bốn năm kể từ ngày em rời xa anh, anh không biết em đã đi đâu? Bốn năm đó anh cũng đóng cửa trái tim mình, không thấy cô gái nào được như em. Bốn năm qua anh làm việc như một thằng điên để thoát khỏi những suy nghĩ nhung nhớ về em. Anh gặp cô gái hiện tại là bạn gái của anh bây giờ. Anh yêu cô ấy, nhưng cô ấy không được như em và cô ấy cũng không yêu anh như em đã từng yêu anh. Cô ấy thiếu sự quan tâm đến anh, cô ấy không hiểu tâm hồn anh như em và quan trọng nhất, cô ấy chỉ lấy anh khi anh trở thành giám đốc và có mọi thứ dành cho cô ấy. Anh đã chia tay khi biết bộ mặt thật của cô ấy. Anh vẫn rất cố gắng trên con đường lập nghiệp của mình, anh đã ở cái tuổi không còn trẻ. Khi còn yêu em, anh đã từng hẹn với em rằng khi đó anh sẽ thành đạt, sẽ đến bên em và chúng mình cùng nhau xây dựng hạnh phúc. Giờ nhìn lại, cuộc sống của anh đã không còn khó khăn nữa, không còn cảnh hết sạch tiền ngày cuối tháng như khi mới ra trường đi làm nữa. Anh đã có điều kiện để chăm lo cho một gia đình bé nhỏ mà chúng ta đã từng hẹn ước. Tuổi trẻ của anh đã dành trọn tình yêu của anh cho người con gái mà anh yêu say đắm. Và em cũng đã dành trọn tuổi thanh xuân đời người con gái của mình cho anh, cho người đàn ông mà em thực sự rung động. Nhưng dù thế nào, anh và em đều hiểu rằng chúng ta đã yêu nhau rất nhiều, đã rung động rất nhiều và đã trải qua bao vui buồn, đắng cay như thế nào.

Đọc lại những dòng thư xưa, anh thấy anh đã già đi nhiều, có lẽ em cũng trưởng thành hơn rất nhiều. Có thể bây giờ, ở một nơi nào đó trên thế giới này em đã có một hạnh phúc, một mái ấm gia đình, những đứa trẻ và những tiếng cười mỗi ngày. Nếu được như thế, dù chỉ là một chút thông tin về em thì anh cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc và cầu nguyện cho em được như vậy.

Anh gửi lại em một câu thơ của Xuân Quỳnh, em nói em chợt thấy mình rung động khi anh viết nó cho em qua tin nhắn ngày mình mới yêu nhau.

Sóng bắt đầu từ gió.
Gió bắt đầu từ đâu.
Anh cũng không biết nữa.
Khi nào ta yêu nhau?

Sao em không trở về bên anh? Để đời anh bớt cô đơn, hiu quạnh và cuộc sống không còn là những ngày lạnh lẽo nữa hả em?

Chào tuổi 20

MÙA CHÔNG CHÊNH, MÙA YÊU THƯƠNG, VÁC LÊN VAI NGÀY CHỜ ĐỢI...!


Tôi có một một cô bạn, không bất cần như tôi, ko lơ đãng trôi đời như tôi, không hoang mang vô định cũng không nhìn trắng đen xoay ngang hối hả mà vội vã lang thang theo những con chữ rơi nghiêng. Cô ấy trong sáng nhưng lại có thế giới nội tâm đầy sắc màu. Đến nhiều lúc chẳng hiểu cô ấy nghĩ gì , làm gì. Cô gái Nhân mã thả hồn tự do theo gió, mơ mộng về những thứ xa xôi nào đấy, rồi có khi cười có khi khóc, bao ẩn khuất cất giấu miễn cưỡng sau đôi mắt miên man.
Cô gái tuổi 20
Cô gái tuổi 20
Tôi đã từng khuyên can cô ấy đừng mải mê suốt ngày chìm đắm trong những tiểu thuyết ngọt ngào lãng mạn, nó dễ làm con người ta ảo tưởng vào thế giới và sự thật thì khác rất xa..Không ngẫu nhiên người ta viết ra những tâm sự hay tiểu thuyết lâm li, bởi vì vui và phần nhiều hơn là vì họ quá bất lực để có thể giải quyết những tình cảm, đến nỗi thở than, luyến tiếc và tận cùng khó vùng vẫy thoát ra khỏi vòng xoáy ấy. Người đọc bước vào vòng luẩn quẩn ấy,chung niềm vui nỗi buồn, đem tất cả những cảm thông cay xè mi mắt hay những hạnh phúc ngọt ngào đã có ra, để rồi miên man với những nghĩ suy dai dẳng.. Có lẽ tôi chẳng thể nào hiểu hết cô ấy nhưng chỉ cần tầm hồn cô ấy cảm thấy bình yên hơn khi bước vào thế giới đầy mộng mơ kia tôi sẽ không khuyên can điều gì hơn nữa. Vậy là cứ mãi đáng yêu, ngây thơ vào những điều lãng mạn để thế gian này còn những mảnh đời nở hoa.

Cô ấy không phải là gió, ưa phiêu lãng chẳng chốn dừng nào cả. Cô ấy cũng không phải là mưa, bất chợt , khi đến mát nhẹ nhàng, khi dầm giề chẳng dứt. Cô ấy cũng không thể là mặt trời, chọn một vị trí chính giữa rồi cứ thế tỏa sáng chói chang. Cô ấy là mây, trôi bồng bềnh giữa cuộc đời chúng tôi, quan tâm nhẹ nhàng và cẩn thận. Dẫu gió cuốn, mây cũng vương lại níu kéo, dẫu mưa lâu chỉ cần mây tan đi là sẽ tạnh, dẫu nắng hanh hao cũng chỉ cần mây che mặt trời đi một chút là sẽ ổn.

Những cô gái 20, thanh xuân dắt đầy trong trái tim nhiệt huyết. Nghĩ về tương lai nghĩ về ngày mai với háo hức yêu đời và những trăn trở rất đỗi chân thành. Có những lúc cô đơn ngập tràn lối đi vì thiếu bóng dáng yêu thương cùng bước. Bởi chẳng thể dễ dãi yêu bừa một ai cho bằng thiên hạ nên cứ thế vẫn độc hành -lững thững mà thôi. Có lẽ đã đến lúc cô ấy “hãy quên đi những con đường rộng lớn đầy người nhưng chất chứa cô đơn đến nghẹt thở mà ngày ngày vẫn đi qua, tìm một con đường nho nhỏ, con đường để tận hưởng nỗi cô đơn theo một cách thi vị hơn rất nhiều”. Cũng có khi đã đến lúc mở rộng tấm lòng mình và yêu đi cho tuổi trẻ một lần không thắm lại. Học cách yêu một người như đã từng yêu mà không vướng lại những niềm đau thương cũ hẳn là khó khăn nhưng ai rồi cũng khác, cũng sẽ lớn và vượt qua được chính bản thân mình. Nhiệm vụ còn lại của cô ấy chỉ là dặn con tim rộng mở tình thương và đợi chờ. Sẽ có một mùa cho riêng cô ấy cũng như những cô gái 20 lạc mất tình yêu..chỉ là..Mùa chông chênh, mùa yêu thương, vác trên vai ngày chờ đợi...

tuổi 20 đầy mộng mơ
chào tuổi 20


Dậy thôi nào, cô gái tuổi xuân xanh
Nắng đã lên nhanh, sao bờ mi em mãi nhắm?
Buồn vui nào cũng hãy cất vào sâu thẳm
Bước ra phố đông, dạo chơi nhé, một ngày. 
Dậy thôi nào, những cô gái từng say
Khép nỗi đau lưng chừng hoài vụn vỡ
Còn nhiều lắm ngày mai, đừng gồng mình, trăn trở
Em hãy cứ mỉm cười, rồi hạnh phúc sẽ đến thôi. 
Dậy thôi nào, chớ vội cắn vành môi
Chớ ngồi thừ người ra chờ hoàng hôn đổ bóng
Cuộc đời vẫn còn dài và rộng
Đâu ai biết trước được điều gì. 
Dậy thôi nào, cô gái giấu sầu bi
Tắt radio,đừng nghe hoài bài tình ca đã cũ
Chú sẻ nâu điệu đà, sà nhành hoa giấy rủ
Em hát thử một khúc mới xem sao. 
Dậy thôi nào, xoá những giấc chiêm bao
Nước mắt hanh hao, đôi tay gầy buông bỏ
Chầm chậm bước qua từng con đường nho nhỏ
Thương mái tóc nghiêng nghiêng dáng êm đềm. 
Dậy thôi nào, cô gái, dậy yêu đi!”

Gọi tên mùa nỗi nhớ

Gọi tên mùa nỗi nhớ

Lang thang qua những con phố thân quen, trải lòng cùng cơn gió mơn man làn da mái tóc, có đôi lúc ngập ngừng muốn dừng lại, ngồi gục xuống vệ đường yên lặng nhìn dòng người ngoài kia vẫn vội vã, trông chờ trong đám đông ấy có dáng dấp người thương. Rồi mong ước rồi chỉ cần một hình ảnh hao hao cũng khiến trái tim gần như ngừng nhịp đập.

tình yêu mùa nỗi nhớ
Mùa nỗi nhớ tràn về len lỏi cái dư vị tình yêu đầu ngây ngô và khờ dại. Phút nắm tay nhẹ nhàng, nụ hôn nhanh chớp choáng cũng đủ để má ai đó bỗng dưng ửng đỏ. Người ta vẫn triền miên nếm nỗi nhớ sâu thẳm từng khoảnh khắc không gian và thời gian. Có gì đó như vô hình chạm nhe lên khóe mắt vậy mà vô tâm lật ra màn ký ức thấm đẫm kỷ niệm. Càng cố quên càng bủa vây nỗi nhớ, càng gượng cười, tim lại càng đau hơn.

Gọi tên mùa nỗi nhớ là lúc em ngủ quên bên lề những bận rộn. Vùi mình trong góc tối tự trấn an bản thân không được yếu mềm, không nước khóc, phải thật mạnh mẽ thật can đảm ấy vậy mà nước mắt vẫn lan tràn trên má. Những dòng tin nhắn chưa dám xóa, đêm ngày vẫn thường đọc lại, khẽ mỉm cười và cảm nhận như thói quen nói chuyện cùng người thương vẫn còn chưa vao giờ chấm dứt. Xem như chưa từng quen nhau là điều quá khó để có thể thực hiện khi mà bản thân còn nhớ nhung, còn chờ đợi, còn hi vọng bỗng một sớm mai người ấy gõ cửa ôm chầm lấy và lại ngọt ngào ấm áp.

Gọi tên mùa nỗi nhớ là khi em lo sợ đếm trong tâm thức bao nhiêu xuân xanh nữa em mới có thể xua đi những nhớ nhung dày vò trái tim bé nhỏ. Người ta vẫn thường nói chỉ có thể có tình yêu mới cập bến mới vơi đi quá khứ đã qua nhưng thật khó khi bản thân ngại yêu thương, ngại quan tâm một người mới, ngại chấp nhận con tim mình có chủ nhân khác thay thế. Cứ vậy vẫn bầu bạn với nỗi cô đơn đằng đẵng để rồi trốn tránh thực tại, thu mình lại với bao mớ cảm xúc không đâu chẳng đầu chẳng cuối.

Gọi tên mùa nỗi nhớ là mỗi lần bất chợt nhìn lá cây chao nghiêng rơi xuống đường, tự trách cây với gió sao vô tình không thể níu lá ở lại. Nhưng rồi bỗng ngu ngơ phát hiện ra quy luật cuộc sống chẳng có gì có thể tồn tại mãi mãi, lá hết thời cũng phải trở về với cát bụi để nhường chỗ cho chồi non tung tẩy. Con tim hết hạn thì cố níu kéo cũng chẳng bao giờ có nổi tình yêu.

Đêm lành lạnh, tiếng chuông gió phảng phất trong không gian tĩnh mịch. Tĩnh đến mức nỗi lòng hỗn tạp những mông lung có thể trỗi dậy gượng nhúc nhích hoài niệm cũ kỹ. Trăn trở quan tâm người ở phương nao chẳng biết đang làm gì và tự ngụy biện cho bản thân rằng đã hết yêu hết rung động. Còn nỗi nhớ dai dẳng ám ảnh kia cứ để nó thành một mùa riêng đặc biệt- gọi tên mùa nỗi nhớ.

linh.bison

Nắng về

Nắng về

Mặc dù không thích những giọt mồ hôi tong tong khi hè về những vẫn cứ thích những tia nắng chớm đầu vừa trong trẻo vừa tươi mới lại đầy hấp dẫn. Chẳng thế mà dấu hiệu bắt đầu ngày mới là nắng này rồi tiếp sức sống tồn tại cho cây xanh cũng là nắng rồi thì trẻ con mới sinh cũng phải tắm nắng để có vitamin D chống còi xương. Nắng là quá cần thiết luôn ý, nắng ơi, nắng ơi!  Trong biết bao yếu tố thiên nhiên thì nắng đúng là không thế thiếu được.

Ánh nắng tình yêu
Ánh nắng tình yêu

Nghĩ về nắng là lại nghĩ ngay về tuổi thơ, thời còn đi học. Thời đi học cắp sách phải gắn với hai phần ba với những tia nắng xuân man mác rồi thì cơn nắng gắt của mùa hè ôn thi rồi thì nắng vàng rộm hòa cùng màu vàng của hoa, của cờ ngày khai giảng. Tuổi thơ thật hạnh phúc biết bao khi cùng nhau vui đùa, đuổi bắt ngay trong sân trường dưới ánh nắng vàng ấm áp.

"Cho tôi một vé về tuổi thơ" nhưng ai cũng phải giã từ cái tuổi học trò ngây thơ ấy phải lớn lên nhưng nắng tuổi thơ cũng lớn theo mình, cũng đi theo từng nhịp tuổi. Vẻ đẹp của nắng như vẻ đẹp của người phụ nữ xưa xinh, duyên, sắc xảo. Nắng ví với người phụ nữ thì ngoài những nét xinh duyên của ngày xưa còn có sự so sánh hiện đại: trẻ trung, tràn đấy sức sống.
Nắng hát trong tay
Nắng ôm bờ vai
Nắng vương áo dài
Nắng đánh thức môi thơm
Nắng cười long lanh mắt
Nắng mượt mà tóc em



Có câu những chàng trai biết xuất hiện đúng lúc biết quan tâm và chăm sóc sẽ như ánh nắng đẹp tỏa sáng trái tim người con gái chắc chắn sẽ khiến cô ấy cảm nắng siêu lòng. Nhưng không chỉ có chị em chờ nắng tình yêu của riêng mình mà các chàng trai cũng vậy, cũng đi kiếm tìm, cũng chờ đợi một ngày đẹp trời ánh nắng tình yêu của mình sẽ xuất hiện. Nếu mà tìm mãi không thấy hoặc ở bên cạnh mình nhưng không giữ được hoặc bị vụt mất thì sẽ là nắng ấm xa dần. Xa nhau tạm thời để sau đó gần nhau nhiều hơn để sau khi cơn mưa trời lại sáng. Nắng về đôi lứa lại bên nhau hạnh phúc như vòng quay của thiên nhiên. Không có con mưa nào mãi mãi, không có sự xa cách nào là biền biệt.

Cỏ và gió

Chuyện tình cỏ và gió

Cứ là gió như tên anh mang, thổi qua đời em thoảng chút quan tâm, thoảng chút hạnh phúc để rồi khi gió đi qua chút tiếc nuối trong em sẽ bị thời gian xóa nhòa dần… Gió của em cứ ngô nghê như đứa trẻ thích chọc tức người khác, làm e dỗi và giận hờn vu vơ. Gió của em nhiều lúc đáng yêu làm em cười và làm em hạnh phúc, gió của em đôi khi rất nhẹ, hiền lành và ấm áp biết bao nhiêu. 

Cỏ và gió
Cỏ và gió
Cứ là gió như cách anh bên em, như rất gần mà lại quá xa xôi, ru mát hồn em một chút thôi rồi lại rong đuổi khắp chốn bao nơi khác những lúc thế cảm giác hụt hẫng trong em lại trào dâng.. Gió của em ngố ngố ngốc ngốc, lắm lúc nhạy cảm hết mức cứ gom hết những ý nghĩ không đâu. Như những ngày xưa êm đềm, anh đến và đi như gió như cái tên anh mang… 

Gió của em khi ấm áp khi lạnh lùng thổi vào đời em những rung động, những cảm xúc đầu đời non nớt và ngô nghê. Em cứ mãi là cô bé ngốc nghếch không hiểu chính bản thân mình đang làm gì đang nghĩ gì bất chợt chứ không biết lo nghĩ tính toán và mưu toan… 

Em lao đao khi gió đi, khẽ run rẩy khi gió đến, mãi mơ hồ với mớ cảm xúc chẳng đâu vào đâu.. thương rồi để đó, bởi em sợ cảm giác yêu đương, em sợ đằng sau yêu đương phải vượt thử thách sợ chia tay…hãy cứ cho e lười yêu cũng được bởi e còn trẻ con bởi em còn chưa biết định nghĩa yêu đương như thế nào? Gió cứ mãi là gió, em sẽ chỉ là cỏ, cỏ nhỏ bé dẫu tản rộng đến đâu cũng chẳng thể nào đuổi kịp gió...Có lúc gió ngọt ngào mơn man cỏ nhẹ nhàng nhưng chẳng được lâu đâu bởi gió mãi rong đuổi nơi nao quanh quẩn, gió chẳng thể hiểu hết cỏ, gió thuộc về những thứ bao la và đẹp như nắng như hoa như cầu vồng và mây, một thế giới khác hoàn toàn xa lạ với loài cỏ thôn dã, hoang dại. Cỏ cố gắng mạnh mẽ chống chọi với bao khắc nghiệt của cuộc sống nhưng mãi yếu đuối và mềm lòng trước gió. Cỏ ngây ngô cũng muốn nũng nịu, muốn được gió quan tâm chiều chuộng mỗi ngày,rồi gió vô tư để cỏ bơ vơ …. 

Gió muốn rời xa cỏ, gió chẳng thể đủ kiên nhẫn chờ đợi cỏ như gió đã từng hứa, dẫu thời gian là mong manh song những thứ được gọi là kỷ niệm thì mãi chẳng thể nào phai mờ. cỏ nhớ gió, nơi đâu trong cuộc sống của cỏ cũng có dấu ấn của gió mà chẳng biết rằng gió có thế, có nhớ cỏ không? Thiếu gió cỏ sẽ lặng im, sẽ không còn được than thở kể lể những chuyện không đâu ,sẽ không còn có ai chịu nghe cỏ lảm nhảm những đêm dài ác mộng giật mình mất ngủ.

Trước khi gió đến cỏ vẫn yên lặng như thế, gượng bình yên nén niềm riêng vào lòng, nhưng rồi gió đến bất ngờ. Gió dạy cỏ biết đau thì kêu,biết buồn thì khóc. Gió với cỏ có ý nghĩa quan trọng nhiều hơn những gì gió nghĩ, gió đặc biệt và quá xa vời…. Để gió ra đi cỏ chẳng thể níu kéo, cũng chẳng đủ tư cách, đủ dịu dàng cần thiết để níu gió ở lại. gió sẽ mãi là gió không đi hiện tại thì tương lai hay đến lúc nào đó gió cũng sẽ bay đi như điều cỏ linh cảm. Cỏ chỉ mong rằng nghĩ về cỏ về quãng thời gian bên cỏ dẫu cũng có lúc giận hờn vu vơ nhưng gió sẽ cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ và thoải mái nhất. Gió hãy cứ bay đi đến những bến mới khám phá hết thảy cuộc sống tự do lạc thú bên ngoài, được yêu và yêu say đắm …

Cỏ non nớt mãi chỉ là cỏ ngây ngô thế thôi sẽ chẳng bao giờ nói yêu ai nếu lí tính không cho phép. Cỏ ưa giận dỗi nhưng lại chẳng giận được ai đó lâu đâu, chuyện của gió và cỏ chưa hề có bắt đầu nên sẽ chẳng thể kết thúc được,nếu một ngày nào đó gió trở lại mơn man đồng cỏ xanh mát biết đâu đấy cỏ sẽ lại yếu đuối và gục ngã trong vòng tay ấm áp của gió. Bởi gió sẽ chẳng bao giờ đủ kiên nhẫn đợi chờ cỏ trưởng thành và sẵn sàng chấp nhận một mối quan hệ rõ ràng như gió muốn vậy gió hãy cứ đi để thay đổi, để không phải chờ đợi trong vô vọng… … bài hát gió cất hãy còn đó,cỏ vẫn lắng nghe dẫu gió nói mà chẳng thể làm được. 

Tạm biệt gió của ngày hôm qua, cảm ơn vì tất cả những thứ mà gió đã mang lại trong đời cỏ, kể cả những nhớ thương,cỏ sẽ cố gắng để không bị nó dày vò. hẹn một ngày gần nhất gió trở lại, sẽ là một ngày tươi đẹp và hạnh phúc, gió sẽ mãi ôm cỏ để hát ca..!!!

Những bài thơ hay và buồn về mưa

Những bài thơ đầy tâm trạng về mưa

Mưa! Mưa! Mưa!

Mưa luôn là chủ đề vô tận của các nhà thơ bởi lẽ mưa luôn gợi lên cho ta biết bao là cảm xúc... từ cảm giác thao thức khi lần đầu người ấy nhìn mình, hay những lúc buồn buồn nhớ nhớ khi ấy không đến thăm mình, cảm thấy bức rứt khó chịu khi giận ai đó, cho đến những phút giây cô đơn, buồn bã khi hai đứa không thể bên nhau nữa. 
Nhung bai tho tam trang ve mua
Những bài thơ buồn về mưa
Và những khi ấy, mưa luôn là người bạn trung thành nhất của ta. Mưa khiến đa số con người chúng ta cảm thấy buồn và thấy đơn độc hơn. Vậy lý do là gì? Có phải mưa giống như nước mắt hay vì những kỷ niệm đẹp, kỷ niệm khó quên đã qua gắn với mưa, kỷ niệm ấy giờ chỉ là quá khứ khiến con người hoài niệm và nuối tiếc?
Ước gì tôi biến thành mưa,
Vương trên mái tóc em vừa hong khô.
Để em hờn giận trách đùa:
Ông trời sao nỡ làm mưa lúc này. 
Hạt tình rắc nhẹ từ mây
Mà sao ướt lạnh, hao gầy tim em?
Ngước nhìn em bước vào thềm,
Mưa tôi lặng lẽ ướt mềm dấu chân.

-------------------------------------------------------------------------

Tháng giêng bước sang tháng hai
Mưa xuân lác đác hoa nhài nở ra
Tháng hai bước sang tháng ba
Mưa rào mát mẻ nở hoa đầy cành. 
Tháng tư mưa thật là nhanh
Liệu mưa có bớt thư tình đưa ai.
Tháng năm tháng sáu mưa dài
Bước sang tháng bảy tiết trời mưa ngâu 
Nhớ ai như vợ chồng Ngâu
Một năm mới gặp mặt nhau một lần.
Tháng tám mưa khắp xa gần
Bước sang tháng chín đúng tuần mưa rơi 
Tháng mười mưa ít đi rồi
Nắng hanh trời biếc cho tươi má hồng.
Một chạp là tiết mùa đông
Mưa phùn đêm vắng trong lòng lạnh thay
Bài mưa anh đã học đây
Mối tình dào dạt đêm chầy như mưa!

---------------------------------------------------------------------

Mưa buồn thế, rả rích suốt ngày đêm,
Đã bao lần làm ta thêm xao động.
Đến nhẹ nhàng bên tâm hồn mơ mộng
Như cồn cào thúc giục hết tâm can.
Là sao đây khi cảm xúc dâng tràn?
Một nỗi nhớ như muôn vàn nỗi nhớ
Giấc ngủ đến chẳng làm buồn dang dở,
Mơ mãi thôi, từng nhịp thở cũng sầu.


Để nơi nào những tự cảm không đâu,
Cho cuộc sống bớt gam màu u tối?
Lòng cố níu, ừ thôi thì chẳng vội,
Từ từ rồi cũng sẽ lại thấy quen!
Bao năm qua cuộc sống vẫn bon chen,
Giờ tâm hồn đã được rèn sắt đá.
Rung rinh mãi và không còn xa lạ,
Động lòng à, chẳng phải quá bận tâm.


Nhưng dù gì vẫn có lúc hâm hâm,
Rồi lại sầu lại ngồi ngâm thơ thẩn,
Bỗng một thoáng thấy thật là vớ vẩn.
Sợ hãi tìm những ẩn ý nơi nao...
Khung cảnh cũ cũng làm dạ xôn xao
Trời cứ thế chẳng kêu gào gì cả…
Quá im ắng và mưa không vội vã,
Rộng thêm hoài những khoảng lặng buồn tênh.

Liệu phải rằng ta sẽ cứ chông chênh,
Có khi nào ta thấy mình cười mãi?
Ngày vui ấy phải chăng là tồn tại?
Ta sẽ chờ dù khờ dại đến đâu…
Ôm vào lòng những mơ mộng đậm sâu
Trọn cuộc đời hay chỉ là thoáng chốc?
Được hay mất, dù có về cô độc…
Không lúc nào hết hy vọng đợi mong.
Cơn mưa ngày nào còn nhớ không anh
Hai đứa hẹn hò gặp mưa bất chợt
Em bối rối sợ mưa ướt áo
Anh cười xoà: mưa mùa hạ đó em
 -------------------------------------------------------------------------
Anh đưa tay hứng lấy những hạt mưa
Quay lại hỏi: em thích mưa hả bé?
Em mỉm cười nhìn anh rất khẽ
Bởi cơn mưa mùa hạ mà anh!

Rồi thời gian cứ thế trôi nhanh
Những cơn mưa cũng qua cùng mùa hạ
Anh bước qua đời em như mùa thay lá
Để đông về mình em bước cô đơn

Bất chợt hôm nay phố cũ mây tràn
Chốn hẹn xưa và cơn mưa ngày ấy
Mưa vội vã vô tình có nhớ
Tiếng cười anh mưa mùa hạ đó em...

  -------------------------------------------------------------------------

Gió thổi nhè nhẹ. Mưa !
Từng giọt rơi rơi xuống
Đôi má đỏ hồng hào
Bỗng dưng sao lại khóc 
Có phải vì cơn mưa
Đem người em yêu mến
Đi tới chân trời xa
Không còn yêu em nữa 
Hay vì cơn mưa kia
Làm mi em thấm đẫm
Rồi nhẹ nhàng ướt má
Là lệ hay là mưa ?

Này, tôi đã lớn rồi đấy

Đôi mươi

Tôi đã quen với việc bước một mình trên những con đường tấp nập xô bồ người và xe cộ, một mình lang thang nhìn dòng người vội vã trong ngược xuôi, một mình khép nép ở một góc quán trầm mặc nào đó ngắm từng khuôn mặt người đời: họ cười nói, họ buồn, họ mệt mỏi, họ giận dữ... rồi nhiều lúc tôi tự mỉm cười một mình lặng lẽ...

Một người nào đố đã bảo tôi rằng tôi có ích kỷ không khi cứ giữ chuyện buồn cười ngoài kia rồi khúc khích như đứa dở hơi... hóa ra chỉ là thói quen mà thôi. Vậy là dở hơi và điên dại cũng chỉ là thói quen, :) Điều tôi khó nhẫn nhịn nhất là việc cười, thật khó khăn để tôi có thể có một nụ cười duyên dáng *như con gái người ta*, tôi chỉ có thể hào sảng mà cười cho thỏa mãn vui thích, cười ngạo nghễ, cười sặc sụa như đứa trẻ...
Nay toi da lon roi day
Này tôi đã lớn rồi đấy
Bất giác nhận ra đã là 20, con gái 20 họ yêu đương và quyến rũ ghê người lắm đấy, thế mà nhìn lại bản thân tôi miễn cưỡng nhếch môi, tối qua mày còn xài clear men đó Linh à" :v sinh nhật 20 của bạn bè, họ xinh tươi trong bộ váy mới rồi cũng rạng rỡ khoe quà cáp bao la :3 Sinh nhật 20 của mình, tôi chỉ có khoe bạn bè tôi chúc tôi nhiều lắm: tập tành có người yêu và làm con gái điệu hơn đi nhé, bớt đam mê bóng banh đi, vậy tôi :) tôi giàu nhỉ :3

Ngày còn bé, mẹ bảo sinh nhật mày toàn mưa con ạ, lớn dần lên cảm nhận y chang lời mẹ nói, năm nào cũng háo hức rồi nằm nhoài trên giường vì mưa to to lắm.. bây giờ con bé đã 20 tuổi rồi mẹ ạ, vẫn mưa nhưng lất phất thôi, chỉ có nước mắt con dàn dụa ra là nhiều :) Mệnh hỏa của con đâu hợp với nước đâu mẹ ơi, ông nội bảo rồi mà :v

Nơi ở mới, môi trường sống mới, sẽ nhận định là chẳng có góc riêng nào cho con bé bù lu bù loa khóc nấc lên trong câm lặng một mình nữa, nếu nước mắt rơi lại được mấy cô bạn mới quen lau cho, có sưng mắt lại bị mấy anh dụ dỗ xem phim ma tận sáng và đổ lỗi do thức đêm chứ không phải khóc rưng rức mà mọng mắt nữa :) thế là con bé lại phải tự tìm cho mình một chỗ trú riêng mà mỗi nó biết thôi...:v

20 rồi cô gái ạ, không có chàng trai nào yêu thương cô đâu :)

-ai cũng biết điều đó mà, bản cô nương chưa thèm đó thôi :(

20 rồi cô gái ạ, tự lập hơn đi những người đang quan tâm lo lắng cho cô rồi cũng sẽ xa cô vì bận rộn cả thôi :)

-tôi sẽ không ám họ cả đời đâu mà.

20 rồi cô gái ạ, cô nên tập điệu đà và dịu dàng hơn chứ nhỉ? :)

- tôi vẫn ngoan hiền mà, tập trung điệu đà vậy ai xem bóng và tập võ cho tôi :v

19 năm qua rồi vẫn ngụy biện bằng cái giọng chanh chua và bất cần đời ấy mỗi khi người ta hỏi có người yêu chưa, họ ngạc nhiên vì ra đường tôi không trang điểm :) Chẳng qua yêu thương chưa bao giờ cập bến thôi mà, tôi còn cả một khoảng rộng sau tuổi 20 nữa để yêu và được yêu để không phải trút chút lòng tự trọng cuối cùng của tuổi 19 để nói nhớ nhung ai đó hay lòng tự trọng mới chớm mọc ở tuổi 20 để cuối đầu xấu hổ... Bước ra đường, lững thững từng bước, tôi ngô nghê như đứa trẻ biết lỗi mới được thả tự do, tự trách bản thân tồi tệ và đáng hổ thẹn biết chừng nào...

Ngày đầu tiên của tuổi mới, tôi chiêm nghiệm ra những bài học mới trong cuộc đời, lại nhếch mép ngẩn ngơ liệu hồn nhiên mãi thì sẽ bình yên sao ?...

Tôi sợ, sợ níu kéo những cảm xúc không đầu chẳng cuối, sợ phần ích kỷ nhỏ bé trong hồn mình lớn lên mỗi ngày lỡ bỗng choàng dậy tôi thành người nhỏ nhen tệ hại, sợ những người thân quen quanh tôi cứ xa dần tôi rồi tôi lại cảm thấy bơ vơ như lúc này... tôi chếch choáng vì những quan tâm như rất gần mà lại quá xa xôi, tập tễnh dò đời bằng đôi chân tê tái, hậu đậu vụng về hay sa ngã...

Hoang mang như mỗi lần lạc đường, gọi hờ tên ai đó để lấn áp sợ hãi bủa vây, như nói luyên thuyên chim hót cả ngày để biết mình còn sống, còn tồn tại và xung quanh mình có người đấy... Bỡ ngỡ mỗi lần chạng vạng sương sa lại co gối thu người cô đơn đến lạc hồn lạc vía...

Ờ thì cũng đã 20, mãn teen chưa đến, nhưng có lẽ cũng nên so đo tính toán xem có nên chểnh choảng sống bất cần như trước hay phải suy tính cho tương lai nhiều hơn :v chẳng qua là đừng vội ngộ nhận bất cứ điều gì để thể gian họ gọi mình ngây thơ quá đáng :) chẳng qua sống tốt như đã đang sống, đùa vô tư và bớt hại người khác tổn thương.. 

Chẳng qua sẽ gào thét vào mặt người khác nếu họ bắt nạt xem mình là trẻ con : NÀY, TÔI LỚN RỒI ĐẤY!!!!!!

Linh Bison

Yêu xa...

Yêu xa

Một cô gái 23 ngập tràn tuổi xuân vậy mà người yêu đi du học 3 năm chưa về. Thử hỏi biết bao nhung nhớ chờ đợi. Khi yêu người ta chấp nhận xa cách vì một tương lai của 2 người, người ta chấp nhận việc yêu xa. Biết là như vậy nhưng mà cứ nghĩ đến ngày một mình đi ngược trở gió, bàn tay lạnh ngắt chẳng có ai lắm lấy. Người mình có thể dựa vào thì xa nửa vòng trái đất. Tình yêu vốn nhiều thử thách, làm sao bước qua khoảng cách xa xôi ấy.
Con gái khi yêu xa thì tâm trạng mòn mỏi và cô đơn chờ đợi biết bao nhiêu, còn con trai thì có vẻ vô tâm hơn đúng không các bạn? Thực ra đàn ông người ta không thích kêu ca sướt mướt nhưng mà trong lòng thì sóng gió giông tố. Đàn ông hay phụ nữ đều có cách yêu thương khác nhau, mà không chỉ trong tình yêu nam nữ mà cả trong tình yêu gia đình, tình yêu quê hương đất nước,..Khoảng cách như một cơn gió dập tắt những ngọn lửa nhỏ và thổi bùng cháy những ngọn lửa lớn.

Yêu xa là trông ngóng, yêu xa là nhớ đến mỏi mòn, là những khoảng khắc cần một bờ vai nhỏ bé để ôm vào lòng nhưng mà không thấy. Là những lúc thương nghẹn lòng mà không thể ở bên để sẻ chia chút hơn ấm.
Yêu xa là chấp nhận cô đơn?
Yêu xa là chấp nhận cô đơn?

Yêu xa là xa những cái nắm tay, những vòng ôm, môi hôn, xa cái nồng nàn của mùi hương quen thuộc trên quần áo người thương. Yêu xa là đôi khi đi ngoài phố, nhìn người ta đi bên nhau hạnh phúc, trao nhau những cái nhìn ấm áp mà bỗng cảm thấy tủi thân, ghen tỵ vì một cái nắm tay tiếp thêm can đảm. Yêu xa chỉ bằng những lời nói, những cú điện thoại ngắn ngủi, chỉ bẳng những bài hát cả hai cùng nghe cùng một thời điểm nhưng ở hai nơi xa cách. Nhưng dù yêu xa cũng là vì hạnh phúc tương lai của cả hai, vì thế phải luôn tin tưởng vào nhau, cùng nhau chung sức. Khi người ta có thể cùng nhau vượt qua những xa cách cả về khoảng cách địa lý, múi giờ, cả về sự quan tâm ơ thờ thì người ta xứng đáng được hạnh phúc.

Khi yêu xa để mà vẫn giữ gìn cảm xúc nồng nàn như lúc mới yêu là cả một sự nỗ lực bền bỉ của cả hai người. Chàng xây nhà, nàng xây tổ ấm liên tục hâm nóng tình yêu bằng những sự quan tâm từ trái tim và cả những lãng mạng bất ngờ nữa.

Nhưng có rất nhiều cặp đôi khi đối mặt với vấn đề yêu xa là tan vỡ. Người ta bảo xa mặt thì cách lòng. Không gần gũi nhau bất đồng cãi vã, người thứ ba xuất hiện rồi cuối cũng là chia tay. Vẫn biết là cố gắng đi sẽ đến, vẫn biết là cố gắng làm sẽ được, vẫn tin là cố gắng yêu sẽ được bên nhau nhưng sao mà thấy khó khăn và đôi khi muốn bỏ cuộc. Yêu nhau mà không được ở cạnh nhau thì dễ nảy sinh nhiều chuyện khó kiểm soát.


Yêu xa đôi khi bạn sẽ cảm thấy thật chông chênh và không tin tưởng lắm vào tình yêu của mình nhưng khi ở gần bên nhau lại cảm thấy thật thoải mái, bình yên và vui vẻ. Yêu xa mới nhận ra bản thân có khả năng chờ đợi, có bản lĩnh từ chối tất cả, chỉ dành lại tình cảm cho một người duy nhất, quan trọng nhất đối với em. Yêu xa rồi mới biết mỗi khi được ở bên nhau là cả một niềm hạnh phúc lớn lao. Mỗi khi được nhìn thấy người mình yêu thương, được nắm bàn tay, được ôm và hôn không phải qua webcam hay điện thoại mới thấy thật ấm áp. Yêu xa rồi mới biết quý trọng và gìn giữ tất cả, đôi khi không dám cả cãi nhau vì sợ thời gian giận hờn sẽ lấy mất thời gian ở bên nhau, chỉ biết cười và yêu nhau thật nhiều, chỉ thấy long lanh niềm hạnh phúc trong ánh mắt và đôi khi cũng chỉ biết ngồi bên cạnh cùng suy nghĩ về tương lai.

Khi yêu xa, bí quyết để giữ gìn tình yêu là chờ đợi và tin tưởng. Khi người ta biết chờ đợi thì người ta se chấp nhận khoảng cách. Khi người ta biết tin tưởng thì người ta sẽ giữ gìn được cảm xúc nguyên vẹn cho nhau.

Chúc những cặp đôi đang yêu xa sẽ luôn giữ mãi được ngọn lửa tình yêu nồng cháy. Còn với những cặp đang ở gần nhau, liệu bạn có chấp nhận yêu xa?

Ai rồi cũng sẽ khác

Ai rồi cũng sẽ khác

Một tình yêu em đừng nghĩ trăm năm,
Nó thật ra còn lâu hơn như thế.
Khi anh biết nơi em còn chờ đợi,
Là nhà anh, muôn lối anh sẽ về.

Một tình yêu anh đừng nghĩ ngày mai,
Anh cứ sống cho hôm nay nguyên vẹn.
Khi ngày tháng nối nhau đều tăm tắp,
Chỉ có anh, có em... sóng mây ngàn.

Em đôi khi buồn bã lắm,
Bước rong ruổi trên những con phố xa lạ không anh.

Em thấy đồng cỏ bao la.
Em thấy biển rộng mênh mông.
Em thấy trời cao trong xanh.
Chỉ là em chẳng thấy anh.
Ai rồi cũng sẽ khác



những nỗi nhớ khiến người ta đau nhói lồng ngực, nỗi nhớ lạc lõng trong vô tình mà người nhớ vô hồn, người được nhớ vô tâm.
Chúng ta chẳng thể sống lại hôm qua để yêu nhau nên hôm nay cứ mất nhau như thế.

Em thật lòng không đành ra đi... Không đành đâu anh!
Anh đừng hiểu lầm, em chỉ muốn nói xin chào.

Chắc có lẽ ánh mắt em vẫn còn rất nhiều hạnh phúc khi nhìn thấy anh, niềm hạnh phúc chưa một lần ít đi, chưa một lần phai nhạt. Thấy anh, tựa thể thấy bình yên.
Năm tháng dài xa nhau, em cũng đã học được vô số cảm giác hạnh phúc khác, em có đôi lần cũng ngỡ đã chẳng còn nhớ anh, cuộc sống quá bận rộn nên em đặt anh trôi về phía quên lãng để em ngăn nỗi đau vô lý từ một người đã thôi không còn yêu em.

Em tự bước qua hết những tháng ngày cô độc, cứ nhắc đến anh là em chỉ chực chờ bật khóc.
Em ấm ức vì mối duyên không trọn vẹn, ai bảo em yêu anh nhiều thế chứ.
Em gặp lại anh, bao nhiêu nỗi niềm ngần ấy năm cứ như vỡ òa.
Nụ cười anh vẫn thế.
Cái nhướng mày nhìn em vẫn thế.
Ngay cả thói quen xoa đầu em vẫn thế.

Giữa chúng ta hôm nay có là gì nữa đâu. Tất cả đều không còn là của em. Thế nên anh đừng hiểu nhầm, em chỉ muốn nói xin chào.

Trích Ai rồi cũng sẽ khác - Hamlet Trương

Những yêu thương anh viết dành cho em

Những yêu thương anh viết dành cho em


Hãy lắng nghe tình yêu của anh
Tình yêu dành cho riêng em
Anh muốn mọi thứ trở lên mới mẻ
Hãy yêu nhau chầm chậm em nhé
Anh chưa bao giờ mong tình yêu này rời xa. Vì vậy đừng vội vã. Gần đây, anh vô tình nhận ra, dường như chúng ta đã quá vội vàng. Vội vàng khi nói tiếng yêu và phải chấp nhận sự thật: Chúng ta chưa thật sự hiểu nhau.
Những yêu thương anh dành tặng em
Những yêu thương anh dành tặng em

Vậy thì anh và em cũng bắt lại từ đầu nhé, nói tiếng yêu thương thật chậm, và yêu nhau thật bùi. Như vậy mới thất hết ý nghĩa của việc dành trọn trái tim cho người mình yêu. Nên bắt đầu lại từ việc gì nhỉ? Hay là từ việc em nói "xin chào" vào mỗi buổi sang sớm đi! Thay vì nhắn tin, chúng ta sẽ cố gắng gặp nhau nhiều hơn, anh sẽ chờ em đánh răng xong rồi cùng đi ăn sáng. Mua cho em ly trà chanh leo mát lạnh mùa hè. Còn những ngày mùa đông, anh sẽ xuất hiện trước cửa nhà em với một tách cafe nóng hổi, đủ để đánh thức tâm trạng u ám của em.


Thay vì hôn nhau trong vội vàng, anh và em sẽ học cách nắm tay nhau trước nhé! Nắm tay cũng phải học em à, để biết thế nào là hơi ấm, là cái đan xen của mười ngón tay từ hai con người lạ chụm thành một. Sức mạnh vô cùng ghê gớm. Và việc nắm tay cho anh thấy việc nắm bắt con tim người con gái anh yêu thật là khó đến nhường nào. Vậy nên khi nắm được bàn tay em, anh tìm cớ đặt nó lên tim mình. Chỉ để em cảm thấy những tiếng đập loạn nhịp nơi ngực trái. Thế là anh vui.

Thay vì những món đổ đắt tiền hoặc những vật dụng kinh điển các cặp yêu nhau thường dùng, anh sẽ tặng em một điều đặc biệt hơn nhé! Như là mua một chậu tú cầu để em chăm chẳng hạn. Mỗi khi bông hoa nở to hơn mặt người, từng cánh nhỏ li ti tán sắc tính khôi, em sẽ học được thế nào là trưởng thành. Tại sao lại trưởng thành? Là vì mỗi giai đoạn của cuộc đòi đều gắn liền với một khoảng thời gian đặc biệt. Và sự lớn lên của cái cây cùng tương tự như cuộc đòi con người. Em sẽ nhìn vào đó để trân trọng từng khoảnh khắc đang có. Dù tốt đẹp hay xấu xa. Như vậy có được không em?

Thay vì cãi vã nhau vì những lý do trẻ con, anh sẽ tìm cách để hóa giải mối hiểu lầm đó. Anh nhận về mình trách nhiệm của một người hòa giải, nhưng anh không nhún nhường. Và anh coi đó là sự hy sinh nhỏ bé đủ để giữ vững mối quan hệ này. Nếu anh cho đi quá nhiều, moi thứ sẽ tàn lụi nhanh thôi. Nhưng anh cũng không phải bận tâm nhiều khi em là một người con gái hiếu đạo lý, chẳng mấy khi giận hờn vô cớ. Nhưng thỉnh thỉnh thoảng em ghen cũng được. Để anh biết rằng mình vẫn có một vị trí quan trọng trong em. 

Thế đây, những yêu thương giản dị ta dành cho nhau chẳng hề vĩ đại như trong phim truyền hình cũng chẳng sướt mướt như trong tiểu thuyết. Anh thấy rằng có em yêu anh là điều tuyệt vời, dịu dàng, chân thành và rất thực. Vì thực nên người ta nhận ra hiện tại mới là nơi vun đắp hạnh phúc, chứ không phải trong những giấc mơ màu hồng.

Đã qua rồi cái thời trẻ bồng bột và ngủ say trong niềm tự hào chinh phục. Anh giờ đây cần lắm một bờ vai giản dị để yêu em thật lâu. Yêu chậm để tận hường từng phút tươi đẹp khi con người ta đắm say trong niềm lâng lâng của tình cảm lên men. Như thứ rượu được ủ lâu năm, mãi thơm một vị đậm đà, đắm say lòng người Khoảng thời gian trôi chậm này, anh rất muốn được cùng em cảm nhận rõ ràng.

Tình yêu là gì?

Tình yêu là gì? 

 "Tất cả chúng ta được sinh ra vì tình yêu. Đó là nguyên tắc để tồn tại. ”

                                                                                                                  - Benjamin Disraeli 

tinh yeu la gi


"Em sẽ là người yêu của, anh chứ?”

Lời tỏ tình mà ai đó dành cho bạn là một món quà quý giá trong đời. Điều đó có nghĩa là người ấy đã chấp nhận bạn, cả những khuyết điểm và bất toàn nơi con người bạn để nói lời yêu thương.

Khi hỏi tình yêu là gì? chắc mọi người đều có một câu trả lời riêng cho bản thân mình như là: yêu thương nhau, chăm sóc lẫn nhau, nghĩ về nhau, lo lắng cho nhau, bên cạnh nhau mãi mãi….và đại loại những thứ na ná như thế.

Tình yêu thật sự không phải là cảm xúc thoáng qua, dù nó thường đến cùng nhửng cảm xúc mạnh đến mức làm con người choáng ngợp. Tình yêu không thể kéo dài nếu hai người chỉ có cảm xúc với nhau. Sự hiểu biết lẫn nhau mới là nền tảng tình yêu thật sự.

Cùng chung một mục đích sống sẽ giúp cho hai con người vốn hoàn toàn xa lạ có thể gắn bó lâu bền trên con đường dẫn đến hạnh phúc. Trong quá trinh đó, có thể không trán khỏi những xung đột nảy sinh, nếu hai tâm hồn không thể dung hòa được trước sự đổi thay, trước thử thách thì tình yêu sẽ tan vỡ.

Tình yêu là sự lựa chọn. Là một cam kết. Là sự tin tưởng và hiểu biết lẫn nhau.
Tôi tin mỗi chúng ta được sinh ra cùng vả khát vọng yêu thương. Hãy sống cho hiện tại va hãy yêu đến hơi thở cuối cùng.

Cuộc sống của bạn sẽ trở nên ý nghĩa hơn khi có tình yêu, và bạn có thể trở thành người dẫn đường cho những tâm hồn lạc lối.

Còn bạn, tình yêu của bạn là gì?

Cảm xúc mùa đông tới

Cảm xúc mùa đông 

Ngoài kia, các cô gái má đã ửng hồng, những đôi bàn tay đã nắm chặt lấy nhau, thế là mùa đông đã sang rồi đấy. Đúng là mùa đông đến kèm theo những sáng ngủ nướng hối hả vội vã thức dậy đi học đi làm, những ngày tay gõ phím mà răng thì đánh vào nhau lập bập bập, cập cập cập và cả những bờ môi thật mềm và vòng tay ấm áp.



Những ngày chớm đông, phố dường như cũng sắt se lại, những đám lá vẫn hát những bản tình ca của gió, những bước chân vẫn đi nhẹ qua ngõ, thoáng đâu đó những đôi mắt đang ngước nhìn là thu rơi. Mùa đông có lẽ là mùa được nhiều người yêu thích bởi cảm giác lạnh lẽo và ấm áp đan xen nhau trong từng dòng cảm xúc. Tôi cũng thích mùa đông, thích cái cảm giác ấm áp mỗi làn rúc trong chăn ngủ nướng được mẹ gọi dậy, yêu cái lạnh se se của khí trời chuyển tiết và đặc biệt là yêu cây kem lạnh mùa đông.
Cảm xúc đông sang
Cảm xúc đông sang

Trời thì lạnh, mà cây kem cũng lạnh và cây kem cầm trong tay đang tan chảy dần rồi thì tay cũng trở lên lạnh hơn. Cảm giác lạnh khẽ lướt qua làn môi đến bên đầu lưỡi và lan dần trong cổ họng xuống tận dạ dày. Ăn kem xong cả người đều trở lên lạnh giá. Nhưng cái cảm giác ấy thật thích đến lạ thường.

Nhưng cái lạnh lẽo nhất của mùa đông không phải là vì thời tiết mà chính là từ sự cô quạnh trong tâm hồn, nhất là với những người đang cô đơn. Chiều dong xe dạo phố nhìn xung quanh là những bàn tay đang lắm lấy bàn tay, là bờ vai mềm, là nụ hôn ấm. Chỉ là những điều ấy chẳng dành cho mình.



Bình yên là có bàn tay ai đó để xuýt xoa: "lạnh thế này đưa tay đây để anh sưởi ấm cho". Có bờ vai để dựa vào, để lũng lịu, để được chiều chuộng. Là khi sáng thức dậy có cái cớ để mỉm cười, thấy yêu đời biết bao. Bình yên là đôi khi ghen tỵ với hạnh phúc của người ngoài kia để biết rằng trái tim mình không vô cảm và thật là may mắn biết bao. Đông rồi mà sao ta vẫn quá bận để yêu nhau, đông rồi em vẫn chưa tìm thấy bình yên nơi phố thị ồn ào. Phải chăng vì thiếu anh, phải chăng vì thiếu hơi ấm từ đôi bàn tay ấy, từ ánh mắt ấy, từ nụ cười ấy, rất gần mà rất xa. Tìm em đi, kẻo hết mùa đông.



Mùa đông với những đặc điểm không thể trùng lấp của nó, luôn để lại trong lòng mọi người những cảm xúc dạt dào bất tận. Cũng có người nói, nhớ mùa đông mà họ cảm nhận được những ngọt ngào, giá trị sống xung quanh mình. Ăn kem lạnh mùa đông để cảm nhận giá trị của sự ấm áp. Khi đông về những thứ ngọt ngào ấp áp, giá trị nhất dường như lộ nguyên vẻ của nó. Có lẽ đúng như vậy thật. Có những cái con người ta ko cảm nhận được giá trị khi vẫn đang còn nắm giữ, chỉ khi mất đi lòng mới cảm thấy ngậm ngùi.
Qua được mùa đông lạnh giá con người mới yêu thêm mùa xuân. Để rồi đến mùa hè nóng rực lại cảm thấy thêm yêu mùa đông

Những nỗi buồn không tên

Những nỗi buồn không tên

Nếu một ngày...
Bạn cảm thấy mệt mỏi trước dông bão cuộc đời...
Hãy cứ tin rằng khi bước qua những cơn giông bão đó, đôi chân bạn sẽ dần dần cứng cáp, đầu óc bạn sẽ trở nên linh hoạt và ý chí bạn sẽ trở nên sắt đá hơn.
Để một ngày nào khác, bạn có đủ tự tin để đối mặt với mọi khó khăn trên đời, đủ đắng cay để nhận ra và trân trọng thứ hạnh phúc mình nắm giữ, đủ trải nghiệm để đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.
Cuộc đời là vậy, nếu mệt mỏi, hãy cứ nghỉ ngơi nhưng hãy luôn sẵn sàng tinh thần cho những đợt sóng mới. Giông tố qua đi - bầu trời sẽ sáng trở lại, không có nghĩa là nó sẽ trong xanh mãi mãi.
Hãy cảm ơn cuộc đời vì điều đó, đơn giản vì... liệu bạn có hạnh phúc không nếu cuộc đời là chuỗi ngày bình yên không bão tố?
---------------------------------------------------------------------------

Viết cho người anh đã từng yêu:
Vì hạnh phúc em chọn chẳng phải là hạnh phúc của anh!
Em theo đuổi hạnh phúc của mình, anh cũng phải đi tìm hạnh phúc của riêng mình, mặc dù có những lúc anh cũng từng nghĩ đó là em! Nhưng em ạ, mỗi người đều lựa chọn hạnh phúc riêng của mình, hãy cố gắng theo đuổi nó đến cùng.
Riêng anh, anh cũng thỏa mãn vì đã từng theo đuổi một hạnh phúc mà anh nghĩ đó là em!
Rồi anh và em sẽ tìm được hạnh phúc của mình.
Hẹn em ở nơi hạnh phúc giao hòa!
Những nỗi buồn không tên
----------------------------------------------------------------------------

Vẫn biết người ta đã quay lưng với mình...
.....mà cớ sao tay vẫn cố với.
Vẫn biết người ta đã bước đi...
.....mà cớ sao tim vẫn chờ đợi.
Cậu ra đi trong lưng chừng hạnh phúc
Còn tớ ở lại ôm nửa vời đau thương....
Tim tớ đã lạnh
Cũng bởi cậu đã lạnh lùng gieo nên.
Đừng trách tớ của ngày hôm nay
Cậu nhé....

----------------------------------------------------------------------------

Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành xa lạ
Em ám ảnh Anh giữa hai chiều nghiệt ngã
Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia

----------------------------------------------------------------------------

Ai cũng có 1 mảnh ghép cho riêng mình
Vì thế nên tôi chẳng tìm,chẳng đợi...
Và cũng chẳng muốn cướp bất kỳ ai làm mảnh ghép cho riêng mình
...Tôi vẫn cứ như vậy
Cứ vô tư,cứ thoải mái mỉm cười....
Rồi người ta sẽ đến
Có thể hợp....có thể ko!!!
- Hoặc cũng có thể...thượng đế đã khéo tay làm.

----------------------------------------------------------------------------


Nếu trên đời tồn tại 2 từ "mãi mãi"
....Thì có lẽ a và e sẽ ko chơi trốn tìm.
Nếu trên đời lời hẹn ước là có nghĩa
....Thì có lẽ a và e đã định nghĩa đc 2 từ hạnh phúc.
Yêu nhau là sự rung động của trái tim.
...nhưng đến và đi có lẽ là quy luật trong ty...

----------------------------------------------------------------------------

Đang loay hoay tìm lại niềm vui mới cho mình....
và rồi bất chợt ai đó nhắc đến tên cậu....nặng lòng,rồi suy nghĩ
Vẫn là thứ tình cảm khó tả đó
Vẫn là những tiếng thở dài.
Vẫn là những cảm xúc dâng trào ko nguôi....
Phải chăng trong tim tớ...hình bóng cậu chưa hề phai nhạt???

----------------------------------------------------------------------------

Đau lắm khi phải buông tay một người mình đang yêu rất say đắm...nhưng vẫn phải cố gượng cười...để người ta thấy mình vẫn tốt dù chỉ còn một mình bước tiếp trên con đường dài..
Những nỗi buồn không thể viết thành tên
Những nỗi buồn không thể viết thành lời
----------------------------------------------------------------------------

Con người...
...Ai cũng có
- Nụ cười và...nước mắt
...Nhưng một số người
" Chỉ cười mà ko khóc"
- Vì họ tin rằng
Một khi " nụ cười đã tắt"
thì " nước mắt cũng cạn khô"
- Mọi người chỉ thấy " họ cười",
mà ko biết rằng?
- Có những khi
..." Nụ cười chính là nước mắt"

----------------------------------------------------------------------------


*Gió thấy không?
...Mưa đang ngồi khóc đấy.
*Thấy Mưa buồn...
...mắt Gió cũng cay cay.
* Nơi xa ấy...
...có một người đang khóc.
* Nhớ một người...
...nước mắt lẫn vào mưa.
* Nước Mắt Rơi...
...Chưa Chắc Lòng Đau Khổ !
* Miệng Mỉm Cười...
...Chưa Hẳn Lòng Đã Vui
* Nước Mắt Rơi Đôi Khi Vì Hạnh
Phúc
* Miệng Mỉm Cười Che Đậy Những
Vết Thương.

----------------------------------------------------------------------------

• Thỉnh thoảng ...
- Tôi hay tự hỏi vị trí của mình trong lòng người khác....
• Nhưng rồi , tôi nhận ra....
- Đừng cố gắng tìm hiểu vị trí của mình trong lòng một ai đó.
• Những điều bạn nhận được ...
.............Đôi khi .....................
- Thất vọng nhiều hơn niềm tin !.!
• Vì bạn cứ nghĩ bạn quan trọng....
- Bạn cứ nghĩ bạn là một phần nào đó to lớn...
...trong cuộc đời người mà bạn hằng tin tưởng.
• Nhưng sự thật....
- Dường như bạn chỉ là một phần...
- Có thể lưu lại được...
- Thì cũng có thể xóa được mà thôi....!?!
 
Web: Transitions ProShow | Style Proshow | Style Proshow
Copyright © 2016. Stt NgắnHay - Duy Nguyễn TAttoo
Template by http://bikiep.ga/ Published by Proudly powered by Blogger
Chat
1